Lâu lắm rồi cũng chẳng còn rong chơi

Lâu lắm rồi cũng chẳng còn rong chơi

Sống nép mình bên một căn chòi lá

Trông ra xa, ngoài kia bộn bề quá

Ta quẩn quanh tìm một chốn khép mình

 

Đời chẳng qua chỉ là buổi bình minh

Luôn sẽ ghé sau một đêm thao thức

Bao buồn vui, những âu lo, tủi cực

Đến rồi đi theo vận mệnh xoay vòng

 

Cũng chỉ là một biển khổ mênh mông

Đi một kiếp chẳng thấy được hồi kết

Chỉ thở thôi cũng thấy đầy mỏi mệt

Nên lánh đời, ta kệ những chông chênh!

 

Tác giả: Li Phan

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments