Khi không còn phù hợp, sự ra đi của cái cũ đơn giản là để cái mới xuất hiện

Suy cho cùng, phản ứng của mọi kẻ thất tình đều do vừa mất một thứ mình rất quen và vô cùng trân trọng. Nghĩ cả đời này nó là của mình mà sao giờ không còn nữa. Em đã từng đọc được câu nói này ở đâu đó, rằng người con người ta không sợ mất đi, chỉ sợ không có được những điều mới tốt hơn.

khong-so-mat-di

Ngày hôm nay công việc em không suôn sẻ, sự khiển trách của sếp khiến em chỉ biết lặng người khóc lóc. Ngày mai em nhận được một lời mời làm việc, đúng công ty em ao ước vào làm từ khi còn gắn mác sinh viên. Cảm giác buồn bực ngày hôm qua không còn nữa, thay vào đó là sự háo hức chuẩn bị cho một hành trình mới tốt đẹp sắp diễn ra.

Hôm trước em tính mua một chiếc váy xinh tại tiệm may quen thuộc. Nhưng cuối tháng nên chẳng đủ tiền, liền rước bực bội vào người chỉ vì tiếc nuối. Hôm nay tiệm có mẫu mới lọt vào đôi mắt trong trẻo của em, giá rẻ hơn vì đang sale nhân ngày phụ nữ. Em bỗng phát lên tiếng thở phào nhẹ nhõm, “may thật, hôm trước mình chưa mua”.

Đến khi gặp một thứ khác khiến mình muốn trân trọng hơn, tự nhiên cái cũ lại chẳng là gì cả. Giống như việc anh đã từng rất hoàn hảo trong lòng em. Trăm ngàn ý kiến trái chiều nói anh không có gì đặc biệt. Nhưng với em, anh lại là duy nhất. Không thể lấy bất kỳ ai hay bất cứ thứ gì ra để so sánh và thay thế.

Ngày ấy, khuôn mặt anh như phát ra hào quang khiến em ngỡ sẽ say nắng hết cả một đời người. Nụ cười anh làm em chìm đắm, chỉ muốn ngắm hết cả thanh xuân. Nằm trọn trong vòng tay anh khiến em cảm thấy, vạn sự có luân hồi đổi thay thì mình cũng đã có trong tay cả thế giới.

Nhưng sau những tháng ngày đổ vỡ, em không đủ kiên tâm chờ đợi anh trở về vá lành thương tổn. Thay vào đó là tự mình đứng lên và khâu lại những vết cứa xiên xẹo còn hằn rõ trên tim. Em ổn an với cuộc sống độc thân như trước. Buộc tóc cao, tô son đỏ, mặc một chiếc váy xinh đến văn phòng, tiếp tục thực hiện công việc dở dang còn ngổn ngang ở đó.

Em gặp anh ấy, người đưa em vào tình yêu thêm lần nữa. Khiến em cởi bỏ tường thành mạnh mẽ, trở về yếu đuối mỏng manh. Ngày chia tay anh em thấy mình sợ yêu, rồi bằng cách nào đó, khi gặp anh ấy em lại sợ bản thân mình bỏ lỡ. Em bước vào mối quan hệ mới với tâm thế rụt rè chứ không còn mạnh liệt như thuở mới yêu anh. Người đàn ông trưởng thành từ tuổi tác đến hành động ấy, kiên trì xây từng niềm tin nhỏ, vá lành lại tất cả những thương tổn em đã từng mang bên mình suốt tháng ngày nông nổi. Chính người đàn ông đó, mỗi tuần đều tìm cách gặp em đôi ba lần vì nhớ, tặng em những món quà nhỏ không nhân dịp gì, sợ em xuống cân, ghen tuông chừng mực.

khi-khong-con-phu-hop

Thế giới của em bây giờ đã là một người hoàn toàn mới. Rồi bỗng dưng vệt sáng em từng nhìn thấy trong anh tắt dần rồi biến mất. Hiện tại với em, anh không còn hoàn hảo nữa. Thì ra anh không thực sự tuyệt vời đến vậy, chỉ là lúc đó em yêu nên thấy anh hoàn mỹ đó thôi.

Em đã từng tủi thân bật khóc vì anh để tình mình dừng lại đột ngột như thế, khi em chưa biết đúng sai ở đâu thì mình đã hai người hai ngả. Nhưng rồi thời gian đủ lâu và tình mới cũng quá đủ ngọt ngào, giúp em chấp nhận chuyện có những người chỉ bước vào đời mình và đi cùng một đoạn, dạy em cách yêu và trân trọng người mới sau này.

Em không nên cứng nhắc và cố chấp nghĩ cả đời này mình chỉ muốn yêu 1 người duy nhất. Khi không còn phù hợp, sự ra đi của cái cũ đơn giản là để cái mới xuất hiện, mang đến cho em một cái kết vẹn tròn và viên mãn hơn.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Trần Doãn Huy
Trần Doãn Huy
1 year ago

Từng nhớ, từng thương, từng gần gũi vui vẻ. Nhưng chẳng có điều gì là mãi mãi hết cả.
Đến 1 thời điểm nhất định, người đàn ông của tương lai sẽ mang tới bình yên và hạnh phúc cho em.