Gặp lại người yêu cũ

Sau một thời gian đủ dài để bình ổn và gói gọn thương tổn vào một góc kín nào, bây giờ chúng tôi làm bạn cũng không sao vì dù thế nào cũng từng yêu tử tế.

Anh và tôi đã từng trải qua một khoảng thời gian khá tệ. Hạnh phúc nhường chỗ cho những dòng lệ vào đêm, êm đềm cất đi nhường đường cho bão tố. Mười tám tuổi, quá vội để nghĩ người đàn ông đó là bố của các con mình. Cũng quá ngây thơ vì mơ mộng về một cuộc tình với hai từ “mãi mãi”. Cho đến giờ, mỗi lần nghĩ lại, đúng là tình đầu ngây dại. Thất bại trong cách yêu để học được nhiều điều cho hiện tại.

Khóc lóc, nhắn tin, van nài anh thương hại. Dứt khoát, im lặng, bỏ em cả đời dài. Từ một đôi giờ mình rẽ thành hai. Rồi lại từ “tương lai có nhau” thành “chúc em và người sau hạnh phúc”.
Đã có lần tôi than thân trách phận, giận ông tơ bà nguyệt se tơ nhầm. Nếu đã không để chúng mình cả đời tay nắm tay cầm, sao lại nỡ cho chúng mình yêu lầm một đoạn đường như vậy.

Gặp được anh, khi mệt mỏi không cần che đậy, sáng có người gọi dậy đi ăn, đi đến đâu cũng được cho là may mắn. Vẫn là người đó, họ rời đi không một chút đắn đo, không còn lo tôi nay buồn hay khóc, sai chuyện gì sẽ trách móc khó ưa, khi muốn gặp thì “anh chưa có rảnh”.
Từng muốn người kia là định mệnh của mình, sau cùng phải chấp nhận họ chỉ là một mảnh tình vắt vai, tương lai mỗi người một hướng.

Và rồi trái đất hình tròn, tại trốn không kỹ nên còn gặp nhau. Một tiếng gọi từ đằng xa, à thì ra là người yêu cũ. Cứ ngỡ bão lũ trong lòng khi gặp lại người mình từng mỏi mong sẽ dội về ghê gớm lắm. Nhưng mà không, bão hôm nay bận mải đi đâu, đã lâu không gặp cũng quên mất rồi. Đứng nhìn im lặng một hồi, chuyện xưa cũ kỹ cũng thôi đau lòng.

Hôm nay, một ngày trời trong, tôi đang thong dong đi cạnh người của ngày xưa ấy. Và bây giờ điều tôi nhìn thấy, cả hai xa nhau lại tốt lên nhiều phần. Công việc của anh đã ổn dần, không còn phải phân vân làm gì, nơi đâu nữa.
Không ngại ngần mời tôi một bữa tại quán bún gần. Trước mỗi lần đi chung, hai đứa đều gọi cùng món đó. Đứng bên cạnh nghe anh nói nhỏ: “cho cháu xin hai suất, một không hành, không cay nữa cô nha.”

Mọi thứ vẫn vậy, chỉ là hôm nay chúng ta mãi không còn là chúng ta của ngày xưa. Có vẻ hai đứa mình chưa từng quên nhau, nhưng hiện tại cũng không còn nhớ nữa…

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments