Chúng ta có một vài người bạn từng thân

Trưởng thành lấy đi của chúng ta một vài người bạn, từng-gọi-là-thân. Nhưng lạ là, buồn một chút, nhưng không thương tiếc lắm. Hình như vì tôi hiểu, chúng tôi đã có duyên đi với nhau gần 10 năm, nhưng không có nghĩa sẽ song hành cả một đời người. Chuyện tất lẽ dĩ ngẫu ở đời thì có gì đâu đau xót. Đoạn đường từng gắn bó như người nhà, đủ để làm chúng tôi hạnh phúc khi nghĩ về một thời tuổi trẻ. Cuộc đời tôi lúc đó, nhờ có chúng nó mà trở nên đẹp đẽ và rực rỡ hơn nhiều.

Đến một lúc nào đó, bạn phải tự ngộ ra một điều, chúng ta đều đã lớn và có những khoảng trời riêng. Mỗi người có trong tay và trong tim những mối quan hệ ở hiện tại, đủ gọi là quan trọng hơn mối quan hệ thuộc về quá khứ.
Tôi không trách móc, không khóc lóc, khi câu chuyện giữa chúng tôi dần thu hẹp lại. Cảm giác gượng gạo xuất hiện mỗi lần tìm đến nhau. Nỗi đau của tôi, bạn không thấu. Nỗi buồn của bạn, bạn giấu đi. Chúng ta kéo mọi thứ về chế độ im lặng, và thầm quan sát cuộc sống của đối phương. Nhưng tất nhiên, là vẫn thương nhiều lắm. Là loại thương trong thầm lặng, không cố gặng hỏi gì nhiều.

Nhìn ngắm lại quá khứ đã qua, không tin được là giờ chúng tôi có thể cãi vã vì những điều nhỏ nhặt. Mỗi lúc lại cảm thấy tôi và cả họ, cố chấp, ngang ngược, ương bướng và làm tổn thương nhau vì những câu chuyện không đáng có. Chẳng biết nữa, có lúc còn hiểu lầm đến độ, nghĩ trọng lượng tình bạn giờ nhẹ tênh như gió, nắm níu làm sao. Chúng tôi không còn lắng nghe nhau, không còn kiên nhẫn với nhau, không còn cảm thông nhau…. không còn cần nhau. Hoặc cũng có thể, cách cần nhau của chúng tôi bây giờ, lệch lạc và khó hiểu đến mức làm phiền lòng đối phương. Tình cảm đong đầy nhường chỗ cho hiểu lầm và tủi thân chất chồng lên thành đống.

Bây giờ, biết chúng nó vẫn ổn là được rồi. Một năm ngồi với nhau một lần. Và sau này lớn hơn, có thể sẽ không còn một lần nào nữa.

Từ “nhắn ít thôi, bố mày đang trong nhà vệ sinh” cho đến “lâu rồi không nói chuyện, dạo này mày ổn chứ?” là một khoảng cách rất dài. Dài lắm… Dài đến mức chẳng thể quay đầu lại mà ôm nhau một cái.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments