Cảm ơn anh

Cảm ơn anh đã im lặng rời đi
Để cô ấy mở lòng khi tôi đến
Ngày ấy anh đã chẳng là bờ bến
Vững vàng khi cô ấy thấy yếu mềm.

Cảm ơn anh trả cô ấy êm đềm
Giờ bên thềm là tôi ôm an ủi
Lúc nhọc lòng cô đơn hay buồn tủi
Lủi thủi một mình có tôi nói “anh đây”.

Cảm ơn anh vô tình ngừng đắp xây
Với một người từng yêu anh biết mấy
Điều tuyệt vời, mang tên “cô ấy”
Tôi chắt chiu giữ lấy cả đời này.

Cô ấy chọn tôi là điểm tựa hôm nay
Cũng là người khi men say sẽ nhớ
Muốn gặp tôi loay hoay tìm cái cớ
Ngây ngốc dại khờ lại rất đáng yêu thương.

Anh là quá khứ dang dở yêu đương.
Tôi dù đến sau, là tương lai phía trước.
Nguyện cả đời nắm tay cùng mơ ước.
Khó khăn nhọc nhằn sánh bước không buông.

Tôi yêu chân thành, chẳng chỉ biết nói suông.
Chẳng để cô ấy cuống cuồng trong lo sợ.
Cả đời bình an, song hành, không tạm bợ.
Giông bão đã qua, chẳng nặng nợ nữa rồi.

Có lẽ sau này anh chỉ tiếc nuối thôi
Vì anh để trôi điều vô cùng quý giá
Tôi cảm ơn anh giữa dòng đời hối hả.
Đã bỏ lỡ người là tất cả của tôi.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments