Rốt cuộc vẫn chẳng thể cùng nhau

Em không nhớ được việc mình đã bao nhiêu lần vẽ ra thứ gọi là “lần cuối cùng” với anh. Lần cuối cùng yêu, lần cuối cùng quay lại, lần cuối cùng khờ dại, lần cuối cùng nước mắt lăn dài.

Cứ ngỡ là bản thân đã vô cùng thoải mái vì em và anh đã chia tay lâu rồi. Vậy mà anh nhắn đến, em lưỡng lự một hồi và chẳng thể nào bơ nổi. Biết trước nếu trả lời sẽ phải đổi bình yên để lấy bão lòng. Nhưng thật tâm lại mong đoạn chát này kéo dài thêm chút.

Em phản hồi liên tục, anh năm chục phút không nổi một tin. Không rõ em vịn vào đâu để kiên trì yêu và đợi anh lâu đến vậy. Sự mạnh mẽ em cố tình che đậy và giấu đi, anh xuất hiện và không cần làm gì em liền lộ nguyên hình yếu đuối.

Tình cảm em dành cho anh như muối hoà vào nước, bao nhiêu cũng bằng thừa. Tình cảm anh dành cho em như nước dừa tặng cho người khát, một chút thôi đã đủ để thoả mãn mát lòng. Không biết chừng ấy tháng ngày có khoảnh khắc nào anh đợi mong, em là bóng hình xuất hiện trong giấc mơ đêm êm đềm anh muốn có. Còn em chừng ấy khoảnh khắc đều muốn là cô gái nhỏ, gục đầu lên tay cùng anh say một giấc mộng đời.

Anh nhắn đến và ngỏ lời gặp mặt. Em sẽ vui nếu đó không phải là sự sắp đặt cho cuộc yêu trên giường. Em cứ ngỡ là anh vẫn còn thương. Nhưng yêu đương gì đâu, anh đến vì dục vọng. Người đàn ông em từng rất mỏi mong. Không bận tâm anh là ai, làm gì, vẫn một lòng bên cạnh. Hôm nay anh tặng em một cái tát vô cùng mạnh. Đủ để em tỉnh và ngừng cố chấp yêu anh.

Trước giờ em không ngại việc làm chuyện ấy trước hôn nhân. Nhưng em cần làm tình theo nguyên tắc. Em chối từ anh liền thắc mắc, “tại sao trước có thể còn giờ thì không?”. Có một suy nghĩ phổ biến ở đàn ông, đó là phụ nữ dễ với mình thì cũng sẽ làm tình với nhiều thằng khác. Nhưng trừ khi gắn mác “gái ngành”, còn lại không ai rảnh để đem cơ thể mình để thoả mãn cơn thèm khát đến từ ham muốn.

Em khác anh, không để bản thân bị cuốn vào lẽ sống từ thân dưới. Mình chia tay, người sau này anh cưới là một cô gái khác. Em không muốn đeo mác người yêu cũ và rũ bỏ cả liêm sỉ chỉ để ở cạnh một đêm. Mình đến với nhau vì những điều không đáng, rồi bao đẹp đẽ êm đềm về mối tình em trân trọng cũng theo đó vỡ tan. Em không thể làm càn, vì em muốn giữ anh của dịu dàng tâm lý, anh của lý trí kiên cường, anh của những ngày em thương,… giữ lại ở một góc hoài niệm đẹp, không đau.

Nghìn cơ hội từng vẽ ra cho em, cho anh, cho chúng mình hôm nay khép lại. Rốt cuộc ngày sau vẫn chẳng thể cùng nhau. Màu hạnh phúc ngả sang màu kỷ niệm.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments